Phạm Nguyên Trường dịch từ http://www.project-syndicate.org/commentary/sachs185/English
Bản dịch được thực hiện nhân giỗ bách nhật Vaslav Havel (5/10/1936-18/12/2011)
Cái thế giới thiếu nhất hiện nay không phải là dầu mỏ, không phải là nước sạch, cũng không phải là lương thực mà là một ban lãnh đạo có đức hạnh. Bằng cách cam kết với sự thật – sự thật khoa học, sự thật đạo đức và sự thật cá nhân – xã hội có thể vượt qua được nhiều cuộc khủng hoảng về nghèo đói, bệnh tật, thiếu ăn và bất ổn mà chúng ta đang đối mặt. Nhưng quyền lực lại căm ghét sự thật và tấn công nó một cách không thương xót. Cho nên xin hãy cùng nghiêng mình tưởng nhớ Václav Havel, người vừa từ trần trong tháng này, vì ông đã tạo điều kiện cho cả một thế hệ cơ hội sống trong sự thật.
Havel là một nhà lãnh đạo chủ chốt của phong trào cách mạng dẫn tới nền tự do ở Đông Âu và sự cáo chung của Liên Xô, cách đây vừa đúng hai mươi năm. Những vở kịch, những bài tiểu luận và thư từ củaHavelđã mô ta cuộc đấu tranh về mặt đạo đức cho một đời sống lương thiện dưới chế độ độc tài cộng sản ở Đông Âu. Để sống trong sự thật, ông đã phải hi sinh tất cả – như ông nói, trung thực với chính mình và trung thực như một người anh hùng trước bạo quyền áp bức xã hội và đè bẹp quyền tự do của hàng trăm triệu người.
Ông đã phải trả giá đắt cho sự lựa chọn đó, ông đã phải ngồi tù mấy năm và bị theo dõi đủ mọi kiểu, bị quấy nhiễu và kiểm duyệt. Nhưng ánh sáng của sự thật đã lan tỏa.Havelđã truyền hi vọng, lòng dũng cảm và thậm chí cả tinh thần vô úy cho cả một thế hệ những người đồng bào của ông. Khi mạng lưới dối trá sụp đổ vào tháng 11 năm 1989, hàng trăm ngàn người Czechs và Slovaks đã đổ ra đường phố để tuyên bố về những quyền tự do của họ – và đưa nhà soạn kịch từng bị cấm đoán và tù đầy thành tổng thống mới được bầu củaCzechoslovakia.
Năm đó tôi đã trực tiếp chứng kiến sức mạnh của sống trong sự thật, đấy là khi lãnh đạo phong trào Đoàn Kết ở Ba Lan đề nghị tôi giúp Ba Lan chuyển đổi sang chế độ dân chủ và nền kinh tế thị trường – một phần của nó chính là điều mà người Ba Lan gọi là “sự trở lại với châu Âu”. Tôi đã gặp và được nhiều người sống trong sự thật tương tự như Havel truyền cho cảm hứng: đấy là Adam Michnik, Jacek Kuron, Bronislaw Geremek, Gregorsz Lindenberg, Jan Smolar, Irena Grosfeld, và dĩ nhiên là cả Lech Walesa nữa. Những người đàn ông và đàn bà dũng cảm đó, và những người như Tadeusz Mazowiecki và Leszek Balcerowicz, tức là những người đã dẫn dắt nước Ba Lan trên những bước đi đầu tiên hướng đến tự do, đã thành công nhờ họ đã biết kết hợp giữa lòng dũng cảm, trí tuệ và sự liêm chính.
Năm đó sức mạnh của nói-lên-sự-thật đã làm người ta ngạc nhiên vì nó đã làm sụp đổ một trong những đại bá cứng đầu cứng cổ nhất trong lịch sử: đấy là sự thống trị của Liên Xô ở Đông Âu. Tương tự nhưHavel, Michnik cũng là một người luôn tỏa ra niềm vui của sự thật vô úy. Tháng 7 năm 1989, khi chế độ cộng sản ở Ba Lan đã bị tháo bỏ, tôi hỏi ông ta khi nào thì tự do sẽ đến với Praha. Ông đáp: “Cuối năm nay”.
“Sao ông biết?”, tôi hỏi. “Tuần trước tôi vừa leo núi vớiHavel”, ông nói. “Đứng sợ. Tự do đang đến gần”, ông nói. Dĩ nhiên là ông đã dự đoán chính xác, sớm được một tuần.
Dối trá và tha hóa là hiện tượng dễ lây, tương tự như thế, sự thật đạo đức và lòng dũng cảm cũng lan truyền từ người anh hùng này sang người anh hùng khác. Havel và Michnik có thể thành công một phần cũng là nhờ Mikhail Gorbachev, nhà lãnh đạo Liên Xô, một người xuất thân từ chính cái hệ thống đã bị nhiễm độc, nhưng lại cho rằng sự thật có giá trị hơn là bạo lực. Còn Gorbachev lại có thể thành công một phần là vì sức mạnh của lòng trung thực của một người đồng bào của ông – Andrei Sakharov, một nhà vật lí hạt nhân vĩ đại và cũng là một người không biết sợ là gì, một người dám hi sinh tất cả để nói lên sự thật ngay trong lòng đế chế Liên Xô – và ông đã phải trả giá bằng nhiều năm lưu đầy ngay ở trong nước.
Những trụ cột của ban lãnh đạo đầy đức hạnh này lại theo gương những người khác, trong đó có Mahatma Gandhi, người đã gọi cuốn tự truyện của mình là Câu chuyện về quá trình khám phá sự thật của tôi. Tất cả những người đó đều tin rằng sự thật, cả sự thật khoa học lẫn đạo đức, cuối cùng đều có thể đánh bại được liên minh của dối trá và bạo lực. Nhiều người đã chết cho niềm tin đó, còn chúng ta, những người đang sống hôm nay thì được hưởng thành quả của niềm tin của họ vào sức mạnh của sự thật.
Cuộc đời của Havel là lời nhắc nhở về những điều kì diệu mà niềm tin đó có thể mang tới, cuộc đời ông cũng là lời nhắc nhở về một sự kiện đáng buồn là chiến thắng của sự thật không bao giờ là chiến thắng cuối cùng. Mỗi thế hệ đều phải cải biến nền tảng đạo đức của họ cho phù hợp với những điều kiện luôn luôn biến đổi của chính trị, của văn hoá, của xã hội và công nghệ.
Havel chết đúng vào lúc diễn ra những cuộc biểu tình quần chúng ở Nga nhằm phản đối vụ gian lận trong kì bầu cử vừa rồi, ông chết đúng vào lúc xảy ra những vụ bạo hành khi những nhà dân chủ Ai-cập chiến đấu chống lại giới quân sự cực đoan, cũng là lúc người nông dân Trung Quốc đứng lên chống lại các quan chức tham nhũng ở địa phương, và cũng là lúc cảnh sát mặc áo giáp giải tán một cách thô bạo những cuộc biểu tình phản đối ở các thành phố của Mĩ. Trên khắp thế giới, bạo lực và sự thật vẫn đang đánh giáp la cà với nhau.
Phần lớn cuộc đấu tranh hiện nay – đang diễn ra khắp mọi nơi – là sự thật chiến đấu với lòng tham. Ngay cả khi những thách thức của chúng ta có khác với những thách thức màHavelphải đối mặt thì giá trị của sống trong sự thật vẫn không hề thay đổi.
Hiện thực của thế giới ngày hôm nay là của cải được chuyển hóa thành quyền lực, còn quyền lực thì bị lạm dụng nhằm thu vén của cải cho cá nhân, người nghèo và môi trường tự nhiên phải trả giá. Những kẻ có quyền lực phá hủy môi trường, gây chiến tranh vì những lí do không chính đáng, tạo cớ cho những vụ bạo loạn, coi thường lời cam kết với những người nghèo, dường như họ không nhận thức được rằng họ và con cái họ sẽ phải trả giá đắt.
Những nhà lãnh đạo có đức hạnh hiện nay cần phải xây dựng trên nền tảng doHaveltạo ra. Dĩ nhiên là hiện nay nhiều người đã không còn tin vào khả năng thay đổi mang tính xây dựng nữa. Nhưng những cuộc chiến đấu mà hiện nay chúng ta đang tiến hành – nhằm chống lại những nhóm vận động hành lang đấy sức mạnh, những trò loanh quanh bất tận của các cơ quan quan hệ công chúng (PR) và những trò dối trá không ngừng nghỉ của chính phủ – chỉ là cái bóng của những điều mà Havel, Michnik, Sakharov, và những người khác từng đối mặt khi họ tấn công những chế độ được Liên Xô hậu thuẫn mà thôi.
Khác với những nhà bất đồng chính kiến vĩ đại đó, chúng ta được trang bị các phương tiện truyền thông đại chúng để truyền bá quan điểm, có thể thoát khỏi được tình trạng cô lập và động viên hàng triệu người ủng hộ cải cách và đổi mới. Nhiều người trong chúng ta chỉ được hưởng sự bảo vệ tối thiểu cho quyền phát ngôn và hội họp, dù những quyền như thế chắc chắn là khó đòi, không đầy đủ và mong manh. Nhưng chúng ta vẫn được cuộc sống trong sự thật củaHavelkhông ngừng khích lệ.
J. D. S.
Jeffrey D. Sachs là giáo sư môn kinh tế học và giám đốc Viện trái đất của trường đại học Colombia (Director of the Earth Institute at Columbia University). Ông còn là cố vấn đặc biệt của Tổng thư kí Liên hiệp quốc về Mục tiêu phát triển thiên niên kỉ.
Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012
Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012
LỊCH SỬ MUÔN ĐỜI

( Tặng những ai vẫn còn u mê với thời cuộc )
Ngày hôm nay đang là người yêu nước
Nhưng ngày mai ai bảo ngược... thì sao
LỊCH SỬ MUÔN ĐỜI, nói đúng điều phải nói
Anh có còn không tự bào chữa cho mình
Ngay bây giờ hãy suy nghĩ cho tinh
hãy cân nhắc nhiều chiều cần phải tính
Để ngày sau không còn chi ân hận
Đã quyết rồi đừng đổ lỗi cho ai
Làm việc gì cũng nghĩ đến tương lai
Đừng vội vã mà ngày mai hối tiếc
Chớ nên coi cuộc đời như bữa tiệc
Với tâm linh, nhân quả...vẫn công bình
... Ai lỡ quên người đó chẳng là mình
Không nguồn cội thì đâu còn đất nước
Cái gốc sâu xa chính là văn hóa
Phù vân kiếp người điều ấy mới thật minh
( Lòng yêu nước của dân tộc Việt nam đang bị cầm tù )
HÀ NỘI 16/3/2012
Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012
Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012
Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012
ĐÓN XUÂN
"Chỉnh" hay "Đốn "
"Bài viết này của Ngô Minh rất đúng với thực trạng của một Đảng giả danh "Công sản "hiện nay ở Viêt nam .Cái ngữ ông Trọng nói thì rất "rồng leo"..có lẽ làm thì cũng chỉ "mèo mửa "mà thôi.."
Ngô Minh
Ngày 26/12/ 2011, phát biểu khai mạc Hội nghị TƯ 4, BCH Trung ương Đảng khóa XI , Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng nói: “Xây dựng, chỉnh đốn Đảng là công việc rất phức tạp, nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ. Ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp…”. Phát biểu tổng kết Hội nghị TƯ 4, ông Trọng có kể chuyện Bác Hồ rất chân thành :”Tôi làm điều xấu, các đồng chí trông thấy phải phê bình cho tôi sửa chữa ngay. Nếu tôi có vết nhọ trên trán, các đồng chí trông thấy lại lấy cớ “nể Cụ” không nói là tôi mang nhọ mãi. Nhọ ở trên trán thì không quan trọng nhưng nếu có vết nhọ ở trong óc, trong tinh thần mà không nói cho người ta sửa là hại người ta…”
Thế nhưng xem tivi, nhìn nét mặt và nghe giọng nói của ông Trọng , tôi thấy vẫn bình thường, giọng trầm trầm, có khi nét mặt thoáng cười cười, khi thì ngậm ngùi, không tỏ ra giận dữ, không tỏ rõ thái độ quyết liệt dứt khoát , như ông đang nói về chuyện không quan trọng nào đó, chứ không phải là chuyện cực kỳ hệ trọng là “Chính đốn Đảng”để bảo vệ “sự tồn vong của chế độ”. Dẫu sao tôi vẫn xin biểu lộ sự đồng cảm với ông TBT Trọng, vì ông đã tổ chức được một hội nghị TƯ chuyên đề về chỉnh đốn đảng ngay trong năm đầu nhiệm kỳ của mình . Chứng tỏ Đảng đã suy thoái ghê gớm lắm, bức xúc lắm. Suy thoái nghĩa là biến chất. Ông Trọng nói :” Ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp”( NM nhấn mạnh). Tôi xin bổ sung: Suy thoái đã đến mức phần lớn, đa số, chứ không phải một bộ phận không nhỏ đâu . Có thể khẳng định rằng phần lớn đảng viên có quyền có chức đang sống bằng tham nhũng, làm giàu bằng tham nhũng . Đa số đảng viên có quyền có chức trên diễn đàn thì dạy dỗ cán bộ nhân dân phải “học tấm tấm gương đạo đức Bác Hồ”, phải trong sạch, phấn đấu, cách mạng.v.v.. Dạy dỗ xong , bước xuống diễn đàn, họ lại biến thành con người khác : lo kiếm “dự án” để chia chác, bòn rút đất đai, công quỹ càng nhiều càng tốt, bất chấp đạo lý, kỷ cương phép nước để xây biệt thự “khủng” nơi này nơi khác, mua xe hơi, để có tiền gửi con đi học Anh, Mỹ. Tại sao cán bộ chức quyền lại suy thoái ghê gớm thế ? Chúng tôi cho rằng, nguyên nhân sâu xa có lẽ là do : sau sự sụp đổ của Liên Xô và hệ thống XHCN Đông Âu, những cán bộ lãnh đạo đó biết rằng, trước sau các nước XHCN khác , trong đó có Việt Nam, sẽ sụp đổ nay mai. Họ biêt CNXH là một chủ nghĩa không tưởng, không thể làm cho “dân giàu nước mạnh” được. Bởi vậy, trước khi nó sụp đổ như Liên Xô, họ phải tranh thủ vị trí của mình để vơ vét. Ngoài nguyên nhân trên, còn có không ít đảng viên có chức quyền do đầu tư tiền chạy chọt mà lên , nên phải gấp rút kiếm chác để “hoàn vốn”. Những đợt cổ phần hóa Công ty nhà nước ồ ạt, việc quản lý lỏng lẻo các Tập đoàn Kinh tế nhà nước, quy hoạch khu đô thị, cụm công nghiệp, khu công nghiệp; những dự án lớn như “Đường Hồ Chí Minh”, đường cao tốc.v.v. là những “thời cơ vàng” để chúng tham nhũng, vơ vét. Ước tính có đến 40 đến 50% vốn đầu tư từ ngân sách và vốn vay nước ngoài ( ODA) hàng năm đã vào tay bọn tham nhũng các cấp ( !?) Bọn tham nhũng vô hiệu hóa tất cả các chủ trương của Đảng. Làm cho các chủ trương đó không đi vào cuộc sống . Chúng mạnh tới mức ,đề ra và chỉ đạo thông qua nhũng chính sách, dự án có lợi cho “lợi ích nhóm” của chúng. Điều đó nhân dân đã nhận ra từ lâu, nhưng nhân dân thấp cổ bé họng…
Chuyện chỉnh đốn đảng đã nói, đã bàn mấy chục năm nay rồi, nhưng không những không “chỉnh đốn” được, mà suy thoái, tham nhũng ngày càng trầm trọng hơn, đã đến mức nức nhối, trắng trợn . Trầm trọng đến mức, lãnh đạo ai không suy thoái, không tham nhũng hay đấu tranh chống lại tham nhũng được cho là “thằng mát”, “thằng điên”. Trong dân gian có câu :” Đảng viên mà tốt” để nói rằng đã là Đảng viên nhất định là xấu. Được bầu vào chức vụ Bí thư, chủ tịch tỉnh, bộ trưởng, thứ trưởng, giám đốc sở, kể cả cấp cao hơn, việc đầu tiên họ nghĩ đến, lên kế hoạch , bày binh bố trận ngay là trong nhiệm kỳ phải “cướp cho được” bao nhiêu trăm tỉ tiền của dân của nước. Có bí thư tỉnh ủy ăn cướp đất của bà mẹ liệt sĩ để xây nhà mình. Có bí thư tỉnh ủy tham nhũng quá, nên bầu Hội đồng nhân dân tỉnh mà không trúng đại biểu; chủ tịch tỉnh ăn chơi trác táng, chơi cả gái vị thành niên , thật vô nhân đạo. “Lợi ích nhóm” trong vụ Vinashin đã ăn của nhà nước hàng trăm ngàn tỉ đồng. Việc Tổng Công ty Điện lực Việt Nam ( EVN) liên tục kêu lỗ để tăng giá điện, móc túi dân, trong lúc lương cán bộ văn phòng cao ngất trời, lương cán bộ lãnh đạo cao gấp hàng chục lần lương theo hệ số của Bộ trưởng; tổn thất điện lớn, xây dựng văn phòng 2000 tỷ đồng.v.v.. thế mà vẫn “sống khỏe” là do được “bảo kê lợi ích nhóm”.v.v..Người viết bài này đã mục sở thị ông Chủ tịch tỉnh T., trước khi lên chức chủ tịch không có xe máy để đi, đi xe đạp chân co chân duỗi, thế mà chỉ nhiệm kỳ chủ tịch tỉnh, khi về hưu liền xây ngay ba nhà lầu cao tầng cho mình, cho con trai, con gái, xây 2 khách sạn, mua ô tô vài tỷ đồng, thuê người lái, xây khu dịch vụ nhà hàng mat-xa trên khu đất phố 15.000 mét vuông, rồi đầu tư mở trường Đại học tư thục, trường mẫu giáo, tiểu học hiện đại theo kiểu nước ngoài. Tính ra ông ta trong thời gian nhiệm kỳ đã tham nhũng không dưới năm trăm tỉ đồng…, rồi vụ lãnh đạo cấp sở đánh cờ ăn thua một lần 5 tỷ v.v…và v..v.v…
Nhớ lại thời Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh với chủ trương “Nói và Làm”, được nhân dân nhiệt liệt hưởng ứng. Ông Linh ra lệnh kiểm tra hộ chiếu đỏ ( hộ chiếu được chế độ miễn trừ ), đã phát hiện ra nhiều lãnh đạo cao cấp buôn lậu hàng ngoại về sân bay Nội Bài. Nhân dân cả nước háo hức những tưởng kỳ này sẽ diệt hết bọn suy thoái, tham những trong đảng. Nhưng không, chỉ sau một thời gian, tất cả lại đâu vào đấy. Tôi nghe dư luận đồn rằng, TBT Nguyễn Văn Linh đã bị chính hệ thống của mình vô hiệu hóa, vì chúng sợ “nói và làm” đe dọa đến quyền lợi cá nhân của họ. Vậy liệu TBT Nguyễn Phú Trọng có chỉnh đốn Đảng được không ?. Khó lắm !. Vì “ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” đã thành bản chất của bộ máy hiện nay.
Vậy bây giờ phải “chỉnh” hay “đốn”? Rõ ràng, đã đến lúc, trước khi “chỉnh” phải “đốn” thật mạnh .Chúng tôi xin mạo muội hiến kế cho ông Tổng Bí thư mấy vấn đề như sau :
1 -Về quan điểm : Phải tuyên bố bỏ ngay ý quan niệm “đã là Đảng CS là không xấu”. Vì quan điểm này mà tất cả bài báo viết về các tổ chức đảng hay đảng viên có chức có quyền tham nhũng, suy thoái đều bị “tốp”. Bí thư, chủ tịch tỉnh “xấu” ở địa phương thì điều lên trung ương làm chức to hơn. Đảng viên có chức có quyền tham những, tiêu cực nặng nhưng chỉ bị TƯ kỷ luật với hình thức “Phê bình”, “khiển trách” rồi cười xòa với nhau. Nguy hiểm nhất là Đảng đứng trên pháp luật, nên các vị lãng đạo cao cấp đảng quản lý bị kỷ luật, chỉ xử lý trong Đảng, không chuyển sang truy cứu hình sự. Vì xử án công khai sẽ ảnh hưởng đến “uy tín” của Đảng. Nhận thức sai lầm đó là cái khiên che cho tệ nạn suy thoái, tham những càng thêm trầm trọng. Tham nhũng bây giờ đã thành “nội xâm”, chúng đang bán cả đất đai Tổ quốc để làm giàu cá nhân. Cho nên đảng viên xấu thì nói xấu, công khai trên báo chí, xử án công khai cho nhân dân biết. Có tuyên bố rõ ràng như vậy mới “đốn” suy thoái, tham nhũng được.
2- “Chỉnh đốn Đảng” mấy chục năm nay không làm được vì chỉ hô hào “gương mẫu”,“tự kiểm điển”, “tự phê bình”, “đấu tranh nội bộ”. Tổng bị thư hô hào, xong về tỉnh Bí thư tỉnh ủy hô hào. Rồi huyện ủy hô hào, xã ủy hô hào, bí thư chi bộ hô hào. Thế là xong nhiệm vụ. Không ai hành động “đốn” suy thoái, tham nhũng cả. Những đảng viên đã là “suy thoái, tham nhũng” thì phần “CON” đã chiếm hai phần tâm hồn lòng dạ rồi, phần “NGƯỜI” chỉ còn chút xíu thôi- không thể kêu gọi “cải tà quy chánh” được – đó là chân lý. Chế độ quân chủ có quan cán gián vua khi vua ban hành những chỉ dụ không đứng, có hại. Lãnh đạo Đảng CS không có người can gián, lại không thực hiện “tam quyền phân lập”, lên ai muốn làm gì thì làm. “Tam quyền phân lập” là kiến thức quản lý xã hội được đúc rút từ thời Aristots, đã ngàn năm nay. Có nó mới chặn được bọn tham nhũng. Đó là căn nguyên của suy thoái và tham nhũng đang trở thành “nội xâm” trong đảng . Ví dụ : Lệnh bổ sung thêm vốn cho Vinashin bao nhiêu triệu đô-la là bổ sung ngay, không ai dám cãi, mà cãi là mất chức, dù ai cũng biết con tàu ấy sắp chìm.
3-Muốn “đốn” suy thoái thành công phải dựa vào dân. Nguyễn Trãi dạy :” Nâng thuyền cũng dân, lật thuyền cũng dân”. Đảng phát động một phong trào toàn dân tố cáo cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền đang suy thoái, tham nhũng bằng mọi hình thức, bọn giàu bó bất thường, bất chính. TBT Nguyễn Phú Trọng phải lập có một hòm thư nóng riêng để nhân dân gửi thư tố cáo vào đó. Thư nặc danh, không nặc danh đều là nguồn tư liệu quý để tìm ra tung tích bọn tham nhũng . Từ đó mới tìm ra có chứng cớ để “đốn” bọn suy thoái. Lực lượng thứ hai quan trọng nhất là báo chí. TBT phải ký văn bản cho phép các báo công bố rộng rãi thông tin về những quan chức suy thoái, tham nhũng , nếu có những chứng cứ cụ thể , Phóng viên nào lợi dụng để vu khống thì phải chịu chế tài của Luật Báo chí. Từ nguồn tin tố cáo của nhân dân và nguồn tin trên báo, Bao Thanh Thiên sẽ vào cuộc.
3- Tổng bí thư phải tự mình chọn một đội ngũ kiểm tra, thanh tra cương trực, dũng cảm ở trong các lực lượng công an, quân đội, thanh tra nhà nước vào đội quân “chỉnh đốn Đảng” do Tổng bị thư Đảng trực tiếp lãnh đạo. Cấp “thượng phương bảo kiếm” cho họ, cử một vị tướng trong sạch trong Bộ chính trị làm Bao Thanh Thiên. Đội quân “chỉnh đốn” này không thuộc bất cứ một cơ quan công an, thanh tra nào, kể cả Ban chống tham nhũng của chính phủ ( vì Ban chống tham nhũng mà toàn những người có điều kiện và nguy cơ tham nhũng nhất, lại làm trưởng ban thì chỉ là hình thức để lòe dân, vô tác dụng) . Căn cứ tố cáo của nhân dân và thông tin trên báo chí, lực lượng Bao thanh Thiên này sẽ bí mật tiếp xúc với nhân dân ( tức không thông qua chính quyền các cấp) để điều tra, thanh tra và kết luận. Có như thể mới lôi cổ bọn tham nhũng ra ánh sáng được.
Làm quyết liệt như thế trong năm năm, nhất định Đảng sẽ trong sạch hơn bây giờ nhiều. Có thể sẽ có thế lực tìm cách chống lại, vô hiệu hóa TBT, vô hiệu hóa cuộc “chỉnh đốn đảng” như họ đã làm nhiều năm nay, nên phải cảnh giác, phải diệt trước bọn đó. Chúng tôi mạo muội mách nhỏ với TBT Nguyễn Phú Trọng một vài đặc điểm để nhận dang bọn suy thoái đang ở xung quanh mình: Bọn xấu, bọn suy thoái, tham nhũng thường là bọn muốn giữ ghế lâu dài để kiếm chác, nên chúng thường xum xoe, nịnh bợ, hay khen thủ trưởng, họp hành thì tán dương ý kiến Tổng Bí thư một cách chung chung, làu làu nghị quyết, hoặc im lặng, không bao giờ nêu ý kiến trái chiều hay phản biện. Những bọn đó hãy lặng lẽ loại dần ra khỏi bộ máy đảng và chính quyền, đặc biệt không cho chúng vào đội quân diệt suy thoái tham nhũng nói trên.
Tôi là một đảng viên vào Đảng Nhân dân cách mạng Miền Nam ở mặt trận. Đảng của tôi là đảng đã cùng toàn quân toàn dân hi sinh xương máu mấy chục năm ròng để giành giải phóng dân tộc. Đảng bây giờ không vì dân vì nước như xưa nữa, mà đa phần đảng viên cầm quyền là quân ăn cắp, quân tham nhũng để vinh thân phì gia đáng nguyền rủa. Cho nên phải “chỉnh đốn” quyết liệt, không khoan nhượng, không xuê xoa mới mong tìm lại uy tín và hình bóng xưa Đảng xưa trong lòng nhân dân.
Tôi thấy việc “chỉnh đốn” Đảng là quá cần thiết và cấp bách, nên có mấy lời để cùng suy ngẫm .
Ngô Minh
Ngày 26/12/ 2011, phát biểu khai mạc Hội nghị TƯ 4, BCH Trung ương Đảng khóa XI , Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng nói: “Xây dựng, chỉnh đốn Đảng là công việc rất phức tạp, nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ. Ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp…”. Phát biểu tổng kết Hội nghị TƯ 4, ông Trọng có kể chuyện Bác Hồ rất chân thành :”Tôi làm điều xấu, các đồng chí trông thấy phải phê bình cho tôi sửa chữa ngay. Nếu tôi có vết nhọ trên trán, các đồng chí trông thấy lại lấy cớ “nể Cụ” không nói là tôi mang nhọ mãi. Nhọ ở trên trán thì không quan trọng nhưng nếu có vết nhọ ở trong óc, trong tinh thần mà không nói cho người ta sửa là hại người ta…”
Thế nhưng xem tivi, nhìn nét mặt và nghe giọng nói của ông Trọng , tôi thấy vẫn bình thường, giọng trầm trầm, có khi nét mặt thoáng cười cười, khi thì ngậm ngùi, không tỏ ra giận dữ, không tỏ rõ thái độ quyết liệt dứt khoát , như ông đang nói về chuyện không quan trọng nào đó, chứ không phải là chuyện cực kỳ hệ trọng là “Chính đốn Đảng”để bảo vệ “sự tồn vong của chế độ”. Dẫu sao tôi vẫn xin biểu lộ sự đồng cảm với ông TBT Trọng, vì ông đã tổ chức được một hội nghị TƯ chuyên đề về chỉnh đốn đảng ngay trong năm đầu nhiệm kỳ của mình . Chứng tỏ Đảng đã suy thoái ghê gớm lắm, bức xúc lắm. Suy thoái nghĩa là biến chất. Ông Trọng nói :” Ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp”( NM nhấn mạnh). Tôi xin bổ sung: Suy thoái đã đến mức phần lớn, đa số, chứ không phải một bộ phận không nhỏ đâu . Có thể khẳng định rằng phần lớn đảng viên có quyền có chức đang sống bằng tham nhũng, làm giàu bằng tham nhũng . Đa số đảng viên có quyền có chức trên diễn đàn thì dạy dỗ cán bộ nhân dân phải “học tấm tấm gương đạo đức Bác Hồ”, phải trong sạch, phấn đấu, cách mạng.v.v.. Dạy dỗ xong , bước xuống diễn đàn, họ lại biến thành con người khác : lo kiếm “dự án” để chia chác, bòn rút đất đai, công quỹ càng nhiều càng tốt, bất chấp đạo lý, kỷ cương phép nước để xây biệt thự “khủng” nơi này nơi khác, mua xe hơi, để có tiền gửi con đi học Anh, Mỹ. Tại sao cán bộ chức quyền lại suy thoái ghê gớm thế ? Chúng tôi cho rằng, nguyên nhân sâu xa có lẽ là do : sau sự sụp đổ của Liên Xô và hệ thống XHCN Đông Âu, những cán bộ lãnh đạo đó biết rằng, trước sau các nước XHCN khác , trong đó có Việt Nam, sẽ sụp đổ nay mai. Họ biêt CNXH là một chủ nghĩa không tưởng, không thể làm cho “dân giàu nước mạnh” được. Bởi vậy, trước khi nó sụp đổ như Liên Xô, họ phải tranh thủ vị trí của mình để vơ vét. Ngoài nguyên nhân trên, còn có không ít đảng viên có chức quyền do đầu tư tiền chạy chọt mà lên , nên phải gấp rút kiếm chác để “hoàn vốn”. Những đợt cổ phần hóa Công ty nhà nước ồ ạt, việc quản lý lỏng lẻo các Tập đoàn Kinh tế nhà nước, quy hoạch khu đô thị, cụm công nghiệp, khu công nghiệp; những dự án lớn như “Đường Hồ Chí Minh”, đường cao tốc.v.v. là những “thời cơ vàng” để chúng tham nhũng, vơ vét. Ước tính có đến 40 đến 50% vốn đầu tư từ ngân sách và vốn vay nước ngoài ( ODA) hàng năm đã vào tay bọn tham nhũng các cấp ( !?) Bọn tham nhũng vô hiệu hóa tất cả các chủ trương của Đảng. Làm cho các chủ trương đó không đi vào cuộc sống . Chúng mạnh tới mức ,đề ra và chỉ đạo thông qua nhũng chính sách, dự án có lợi cho “lợi ích nhóm” của chúng. Điều đó nhân dân đã nhận ra từ lâu, nhưng nhân dân thấp cổ bé họng…
Chuyện chỉnh đốn đảng đã nói, đã bàn mấy chục năm nay rồi, nhưng không những không “chỉnh đốn” được, mà suy thoái, tham nhũng ngày càng trầm trọng hơn, đã đến mức nức nhối, trắng trợn . Trầm trọng đến mức, lãnh đạo ai không suy thoái, không tham nhũng hay đấu tranh chống lại tham nhũng được cho là “thằng mát”, “thằng điên”. Trong dân gian có câu :” Đảng viên mà tốt” để nói rằng đã là Đảng viên nhất định là xấu. Được bầu vào chức vụ Bí thư, chủ tịch tỉnh, bộ trưởng, thứ trưởng, giám đốc sở, kể cả cấp cao hơn, việc đầu tiên họ nghĩ đến, lên kế hoạch , bày binh bố trận ngay là trong nhiệm kỳ phải “cướp cho được” bao nhiêu trăm tỉ tiền của dân của nước. Có bí thư tỉnh ủy ăn cướp đất của bà mẹ liệt sĩ để xây nhà mình. Có bí thư tỉnh ủy tham nhũng quá, nên bầu Hội đồng nhân dân tỉnh mà không trúng đại biểu; chủ tịch tỉnh ăn chơi trác táng, chơi cả gái vị thành niên , thật vô nhân đạo. “Lợi ích nhóm” trong vụ Vinashin đã ăn của nhà nước hàng trăm ngàn tỉ đồng. Việc Tổng Công ty Điện lực Việt Nam ( EVN) liên tục kêu lỗ để tăng giá điện, móc túi dân, trong lúc lương cán bộ văn phòng cao ngất trời, lương cán bộ lãnh đạo cao gấp hàng chục lần lương theo hệ số của Bộ trưởng; tổn thất điện lớn, xây dựng văn phòng 2000 tỷ đồng.v.v.. thế mà vẫn “sống khỏe” là do được “bảo kê lợi ích nhóm”.v.v..Người viết bài này đã mục sở thị ông Chủ tịch tỉnh T., trước khi lên chức chủ tịch không có xe máy để đi, đi xe đạp chân co chân duỗi, thế mà chỉ nhiệm kỳ chủ tịch tỉnh, khi về hưu liền xây ngay ba nhà lầu cao tầng cho mình, cho con trai, con gái, xây 2 khách sạn, mua ô tô vài tỷ đồng, thuê người lái, xây khu dịch vụ nhà hàng mat-xa trên khu đất phố 15.000 mét vuông, rồi đầu tư mở trường Đại học tư thục, trường mẫu giáo, tiểu học hiện đại theo kiểu nước ngoài. Tính ra ông ta trong thời gian nhiệm kỳ đã tham nhũng không dưới năm trăm tỉ đồng…, rồi vụ lãnh đạo cấp sở đánh cờ ăn thua một lần 5 tỷ v.v…và v..v.v…
Nhớ lại thời Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh với chủ trương “Nói và Làm”, được nhân dân nhiệt liệt hưởng ứng. Ông Linh ra lệnh kiểm tra hộ chiếu đỏ ( hộ chiếu được chế độ miễn trừ ), đã phát hiện ra nhiều lãnh đạo cao cấp buôn lậu hàng ngoại về sân bay Nội Bài. Nhân dân cả nước háo hức những tưởng kỳ này sẽ diệt hết bọn suy thoái, tham những trong đảng. Nhưng không, chỉ sau một thời gian, tất cả lại đâu vào đấy. Tôi nghe dư luận đồn rằng, TBT Nguyễn Văn Linh đã bị chính hệ thống của mình vô hiệu hóa, vì chúng sợ “nói và làm” đe dọa đến quyền lợi cá nhân của họ. Vậy liệu TBT Nguyễn Phú Trọng có chỉnh đốn Đảng được không ?. Khó lắm !. Vì “ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” đã thành bản chất của bộ máy hiện nay.
Vậy bây giờ phải “chỉnh” hay “đốn”? Rõ ràng, đã đến lúc, trước khi “chỉnh” phải “đốn” thật mạnh .Chúng tôi xin mạo muội hiến kế cho ông Tổng Bí thư mấy vấn đề như sau :
1 -Về quan điểm : Phải tuyên bố bỏ ngay ý quan niệm “đã là Đảng CS là không xấu”. Vì quan điểm này mà tất cả bài báo viết về các tổ chức đảng hay đảng viên có chức có quyền tham nhũng, suy thoái đều bị “tốp”. Bí thư, chủ tịch tỉnh “xấu” ở địa phương thì điều lên trung ương làm chức to hơn. Đảng viên có chức có quyền tham những, tiêu cực nặng nhưng chỉ bị TƯ kỷ luật với hình thức “Phê bình”, “khiển trách” rồi cười xòa với nhau. Nguy hiểm nhất là Đảng đứng trên pháp luật, nên các vị lãng đạo cao cấp đảng quản lý bị kỷ luật, chỉ xử lý trong Đảng, không chuyển sang truy cứu hình sự. Vì xử án công khai sẽ ảnh hưởng đến “uy tín” của Đảng. Nhận thức sai lầm đó là cái khiên che cho tệ nạn suy thoái, tham những càng thêm trầm trọng. Tham nhũng bây giờ đã thành “nội xâm”, chúng đang bán cả đất đai Tổ quốc để làm giàu cá nhân. Cho nên đảng viên xấu thì nói xấu, công khai trên báo chí, xử án công khai cho nhân dân biết. Có tuyên bố rõ ràng như vậy mới “đốn” suy thoái, tham nhũng được.
2- “Chỉnh đốn Đảng” mấy chục năm nay không làm được vì chỉ hô hào “gương mẫu”,“tự kiểm điển”, “tự phê bình”, “đấu tranh nội bộ”. Tổng bị thư hô hào, xong về tỉnh Bí thư tỉnh ủy hô hào. Rồi huyện ủy hô hào, xã ủy hô hào, bí thư chi bộ hô hào. Thế là xong nhiệm vụ. Không ai hành động “đốn” suy thoái, tham nhũng cả. Những đảng viên đã là “suy thoái, tham nhũng” thì phần “CON” đã chiếm hai phần tâm hồn lòng dạ rồi, phần “NGƯỜI” chỉ còn chút xíu thôi- không thể kêu gọi “cải tà quy chánh” được – đó là chân lý. Chế độ quân chủ có quan cán gián vua khi vua ban hành những chỉ dụ không đứng, có hại. Lãnh đạo Đảng CS không có người can gián, lại không thực hiện “tam quyền phân lập”, lên ai muốn làm gì thì làm. “Tam quyền phân lập” là kiến thức quản lý xã hội được đúc rút từ thời Aristots, đã ngàn năm nay. Có nó mới chặn được bọn tham nhũng. Đó là căn nguyên của suy thoái và tham nhũng đang trở thành “nội xâm” trong đảng . Ví dụ : Lệnh bổ sung thêm vốn cho Vinashin bao nhiêu triệu đô-la là bổ sung ngay, không ai dám cãi, mà cãi là mất chức, dù ai cũng biết con tàu ấy sắp chìm.
3-Muốn “đốn” suy thoái thành công phải dựa vào dân. Nguyễn Trãi dạy :” Nâng thuyền cũng dân, lật thuyền cũng dân”. Đảng phát động một phong trào toàn dân tố cáo cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền đang suy thoái, tham nhũng bằng mọi hình thức, bọn giàu bó bất thường, bất chính. TBT Nguyễn Phú Trọng phải lập có một hòm thư nóng riêng để nhân dân gửi thư tố cáo vào đó. Thư nặc danh, không nặc danh đều là nguồn tư liệu quý để tìm ra tung tích bọn tham nhũng . Từ đó mới tìm ra có chứng cớ để “đốn” bọn suy thoái. Lực lượng thứ hai quan trọng nhất là báo chí. TBT phải ký văn bản cho phép các báo công bố rộng rãi thông tin về những quan chức suy thoái, tham nhũng , nếu có những chứng cứ cụ thể , Phóng viên nào lợi dụng để vu khống thì phải chịu chế tài của Luật Báo chí. Từ nguồn tin tố cáo của nhân dân và nguồn tin trên báo, Bao Thanh Thiên sẽ vào cuộc.
3- Tổng bí thư phải tự mình chọn một đội ngũ kiểm tra, thanh tra cương trực, dũng cảm ở trong các lực lượng công an, quân đội, thanh tra nhà nước vào đội quân “chỉnh đốn Đảng” do Tổng bị thư Đảng trực tiếp lãnh đạo. Cấp “thượng phương bảo kiếm” cho họ, cử một vị tướng trong sạch trong Bộ chính trị làm Bao Thanh Thiên. Đội quân “chỉnh đốn” này không thuộc bất cứ một cơ quan công an, thanh tra nào, kể cả Ban chống tham nhũng của chính phủ ( vì Ban chống tham nhũng mà toàn những người có điều kiện và nguy cơ tham nhũng nhất, lại làm trưởng ban thì chỉ là hình thức để lòe dân, vô tác dụng) . Căn cứ tố cáo của nhân dân và thông tin trên báo chí, lực lượng Bao thanh Thiên này sẽ bí mật tiếp xúc với nhân dân ( tức không thông qua chính quyền các cấp) để điều tra, thanh tra và kết luận. Có như thể mới lôi cổ bọn tham nhũng ra ánh sáng được.
Làm quyết liệt như thế trong năm năm, nhất định Đảng sẽ trong sạch hơn bây giờ nhiều. Có thể sẽ có thế lực tìm cách chống lại, vô hiệu hóa TBT, vô hiệu hóa cuộc “chỉnh đốn đảng” như họ đã làm nhiều năm nay, nên phải cảnh giác, phải diệt trước bọn đó. Chúng tôi mạo muội mách nhỏ với TBT Nguyễn Phú Trọng một vài đặc điểm để nhận dang bọn suy thoái đang ở xung quanh mình: Bọn xấu, bọn suy thoái, tham nhũng thường là bọn muốn giữ ghế lâu dài để kiếm chác, nên chúng thường xum xoe, nịnh bợ, hay khen thủ trưởng, họp hành thì tán dương ý kiến Tổng Bí thư một cách chung chung, làu làu nghị quyết, hoặc im lặng, không bao giờ nêu ý kiến trái chiều hay phản biện. Những bọn đó hãy lặng lẽ loại dần ra khỏi bộ máy đảng và chính quyền, đặc biệt không cho chúng vào đội quân diệt suy thoái tham nhũng nói trên.
Tôi là một đảng viên vào Đảng Nhân dân cách mạng Miền Nam ở mặt trận. Đảng của tôi là đảng đã cùng toàn quân toàn dân hi sinh xương máu mấy chục năm ròng để giành giải phóng dân tộc. Đảng bây giờ không vì dân vì nước như xưa nữa, mà đa phần đảng viên cầm quyền là quân ăn cắp, quân tham nhũng để vinh thân phì gia đáng nguyền rủa. Cho nên phải “chỉnh đốn” quyết liệt, không khoan nhượng, không xuê xoa mới mong tìm lại uy tín và hình bóng xưa Đảng xưa trong lòng nhân dân.
Tôi thấy việc “chỉnh đốn” Đảng là quá cần thiết và cấp bách, nên có mấy lời để cùng suy ngẫm .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



